Mới lớn tôi yêu chẳng nghĩ gì
Hôn đầu một chiếc dại tôi si
Uyên ương rẽ lối tàn cơn mộng
Úp mặt xuân thì mắt ướt mi
Lối mộng vườn đào lỏng khóa then
Nằm nghe kỷ niệm khóc trên đèn
Hương thơm tội lỗi môi còn dính
Phố bệnh phơi mưa lệ lối quen
Bến cũ xưa tình ngát khắp môi
Hai hồn biển động phút luân hồi
Tình yêu quấn ngọt trên đầu lưỡi
Dục vọng thiêu trời cháy cả đôi
Hương tình cách biệt đã nhiều năm
Nhớ thuở vòng môi dọn tiệc ngầm
Mắt dại như khờ hương thấm đậm
Môi cuồng bận rộn lưỡi vào thăm
Rượu cạn bình nghiêng lạnh nửa hồn
Men tàn giận lẩy vị môi hôn
Tay run vuốt má hờn chăn gối
Hối hận không tan giọt lệ buồn
Thánh giá ngàn năm tượng Chúa sầu
Non thề biển hẹn lại lìa nhau
Cung đàn ngón buộc dài đau đớn
Nhạc khúc ga yêu trễ chuyến tàu
Lạc mất tình yêu lạc cuộc đời
Đàn ai khóc hận mối tình tôi
Dây đau quyện lấy hồn chua xót
Cung bậc dường như lạnh thấu trời
Một kiếp hồng nhan phai nhạt phấn
Tình yêu chỉ tiếng vọng mà thôi
Mơ xưa cánh bướm sai đường mộng
Thấy nguyệt nghe tình sống dưới môi