Ai cũng có 1 người đàn ông trưởng thành sinh ra mình. Tôi cũng thế, tôi có một người Ba và một người Bố.
Ba là người cùng Mẹ sinh ra tôi (quê tôi mọi người thân thương hay gọi bằng Má), tôi thích gọi Mẹ hơn vì nó nhẹ và êm ái. Ba Mẹ tôi năm nay cũng ngót nghét 60 rồi, không còn trẻ nữa, con cháu cũng đủ đầy và đáng mừng ông bà vẫn dẻo dai để đi chơi đây đó.
Bố.
Bố là người sinh ra chồng tôi, Bố Mẹ sống ở thủ đô, quê gốc ở vùng biển Quỳnh Lưu (Nghệ An). Bố người gầy, trán cao và mắt vẫn sáng tinh anh dù năm nay ông cũng hơn 80 mùa hoa nở.
Tôi vẫn nhớ như in những ngày về làm dâu xứ bắc.

Bố- người đàn ông tuyệt vời nhất với bạn

Bố- người đàn ông tuyệt vời nhất với bạn

Mọi người cứ dặn dò và lo lắng tôi sợ cảnh gia đình chồng. Nhưng không, tôi được sống trong tình yêu thương và chào đón của đại gia đình. Mẹ chồng nấu ăn rất ngon, bà không cho tôi đụng tay vào chuyện bếp núc (chắc sợ tôi không nấu được và không biết khẩu vị thế nào), còn Bố thì tranh phần rửa bát. Bố chỉ nói lo công việc đi, những việc này bố mẹ tự làm được. Thế, bởi vì nhiều năm nay khi các anh chị có gia đình ra riêng thì Bố Mẹ tự chăm và lo cho nhau.
Tôi thích ngồi nghe Bố kể chuyện. Chuyện cuộc đời Bố có thể viết thành sách, bởi ông trước từng làm ở viện nông nghiệp và sinh sống học tập ở Liên Xô, công tác nhiều nước trên thế giới, những câu chuyện ở Châu Phi, Bố hay nhắc mãi. Dù lớn tuổi nhưng Bố vẫn rất thích đọc sách và bút ký đủ thứ, phòng Bố toàn giấy tờ tài liệu sách đủ thể loại. Chắc anh chồng tôi cũng thừa hưởng cái việc mê học và nghiên cứu của Bố.

Mấy tháng nay Bố bệnh.

Bố của con

Bố của con

Vợ chồng tôi thu xếp đưa cháu ra chơi với ông sớm nhất có thể. Ông vẫn lạc quan với bệnh tật, ông vẫn hay nằm nghe đài hay vô tuyến để biết tình hình Đảng và Nhà nước này nọ. Chị cả mua cho Bố cái loa xịn, Bố thích nghe nhạc cách mạng, những bài hát về Tây Bắc, những bài của ca sĩ Thu Hiền, Trọng Tấn.
Thế, những gì đơn gỉan nhất chỉ thích thế. Hằng ngày con cháu, bạn bè đến thăm hỏi, ông lại vui và cười nói quên đi căn bệnh.
Bố nói bây giờ mỗi ngày Bố nằm đều tưởng tượng lại cả cuộc đời của mình. Bố thấy mình sống xứng đáng lắm rồi, đủ lắm rồi!
———
Có thể cuộc đời mỗi người ngắn dài đều không biết trước, nhưng tôi tin những điều Bố dặn sống tử tế, sống đạo đức không thừa đâu cả. Hãy để mọi người luôn yêu thương ta, hãy để cuộc đời luôn mỉm cười với ta, hãy để cuối hành trình ta hạnh phúc đã sống xứng đáng cho trọn vẹn cuộc đời của mình.
———
Ngày lễ dù bận thế nào, đừng quên chạy về bên Bố Mẹ, chí ít hãy nhấc điện thoại và hỏi thăm Bố Mẹ, vì bạn không biết thời gian trôi nhanh như thế nào đâu ah ?