Thu chưa đi mà sao chiều gió lộng.
Đông chưa sang mà sao lòng lạnh giá.
Nắng vẫn còn mùa vàng lá anh ơi.
Anh xa chi cho hương mùa vẫy gọi.
Để lòng em sầu trùng khơi cuồng nộ.
Từ bao giờ biển sống khóc bơ vơ.
Anh nơi đâu khi nỗi nhớ ngút ngàn.
Hay chăng anh gió Đông về lạnh tràn.
Em lặng thầm chiều mơ màng nhớ thương.
Xa nhau chi cho tan vỡ giấc mộng.
Anh bây giờ cùng tình nồng năm tháng.
Bước bên người xây cuộc đời giàu sang.
Bỏ lại em đêm ngỡ ngàng chăn gối.
Những ân tình vì đâu hóa chia phôi.
Để đêm trắng đêm lạnh với bóng ai.
Sương ngoài mành mà nghe hồn tê tái.
Hay cuộc tình chỉ còn lại hương yêu.
Quyện trong gió vây hồn ta từng chiều.
Về qua phố nhớ thương nhiều người xưa.
Nên Đông Sầu nhìn mùa Thu héo úa.
Hay ta nhớ cuộc tình xưa còn mãi.
Để nhạt nhòa chiều Thu nắng cũng phai.
Hay ta nhớ hương tình ái hôm nào.
Động chăn gối đêm tình đời gởi trao.